Sunday, September 11, 2016

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một giọt nước nào. Mệt quá, nó đậu xuống cành cây nghỉ. Nó nhìn quanh và bỗng thấy một cái bình ở dưới một gốc cây.
Khi tới gần, nó mới phát hiện ra rằng cái bình có chứa rất ít nước, và nó không thể chạm mỏ đến gần đáy mà uống được. Nó thử đủ cách để thò mỏ được đến mặt nước, nhưng mọi cố gắng của nó đều thất bại.

Nhìn chung quanh, quạ thấy những viên sỏi nhỏ nằm lay lắt ở gần đấy. Lập tức, nó dùng mỏ gắp một viên sỏi thả vào bình. Cứ như vậy, nó gắp những viên sỏi khác và tiếp tục thả vào bình.

Chẳng bao lâu, nước đã dâng lên đến miệng bình. Giờ thì nó có thể thò mỏ vào để uống. Quạ rất vui sướng khi nhìn thấy công sức của mình đã có kết quả. Quạ uống thỏa thích những giọt nước mát ngọt rồi bay lên cây nghỉ ngơi.
Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé thông minh tên là Mã Lương. Cậu rất thích vẽ nhưng không có tiền mua bút. Cha mẹ em lại mất sớm, em phải đi kiếm củi để sống qua ngày.

Thế rồi một hôm, cậu đi ngang qua nhà của một ông quan. Thấy hoạ sỹ đang vẽ tranh, cậu ghé lại sát cửa sổ để nhìn:
– Bác ơi! Cháu rất thích vẽ, nhưng không có tiền mua bút, bác cho cháu một chiếc bút vẽ bác nhé!

Tên quan và gã hoạ sỹ nghe thế phá lên cười và nói:
– Mày nghèo đừng có mà đua đòi học vẽ, lo mà đi bán củi.

Mã Lương nghe vậy tức tối bỏ đi. Tuy nhiên, cậu không từ bỏ niềm đam mê của mình. Những khi lên núi, cậu đều lấy cành cây vẽ lại phong cảnh xung quanh từ ngọn cỏ cho đến chim chóc.

Có người nhìn thấy Mã Lương vẽ nên tò mò hỏi:
– Mã Lương ơi! Cháu chăm chỉ học vẽ thế, để sau này đi phục vụ cho nhà quan phải không?

Nhưng cậu lại lắc đầu:
– Không bác ạ! Cháu sẽ không bao giờ dùng tài năng của mình để đi làm cho nhà quan. Cháu chỉ vẽ vì người nghèo thôi!

Và rồi một đêm nọ, khi đang mơ màng nằm ngủ thì bỗng trong nhà ánh lên một hào quang rực rỡ kì lạ. Trong đó, có một cụ già râu tóc bạc phơ với đôi mắt hiền từ xuất hiện.

Cụ cho em một cây bút vẽ và dặn dò:
– Ta cho con cây bút thần này, có nó cháu sẽ vẽ rất nhiều phép màu và quyền năng từ cây bút. Nhưng phải ghi nhớ: “ Chỉ vẽ để giúp đỡ người nghèo khó và vì dân nghèo mà cầm bút”.

Khi tỉnh giấc, em tưởng đâu là mình nằm mơ, nhưng khi nhìn xuống tay thì thấy cây bút thần.

Mã Lương lập tức trổ tài hội hoạ của mình, cậu vẽ một chú chim thì bỗng nhiên chim trong ảnh bay lên và cất tiếng hót:
– Đây đúng là một cây bút thần.

Và thế là ngày nào cậu bé Mã Lương cùng dùng bút để vẽ cho người nghèo. Nhà nào không có trâu em vẽ trâu, thiếu ruộng em vẽ ruộng ...

Tiếng đồn về Mã Lương ngày càng vang xa, chẳng mấy chốc truyền đến tai tên quan xấu xa. Hắn sai lính bắt cậu bé về vẽ cho mình:
– Ông có giết tôi thì tôi cũng không vẽ cho ông.

Vì thấy Mã Lương kiên quyết không chịu vẽ cho mình, hắn đã giam em vào ngục tối, không cho ăn uống gì cả.

Thế nhưng, hắn lại đâu biết rằng nhờ có cây bút trong tay, mà Mã Lương đã vẽ ra những chiếc bánh thơm ngon và đang thưởng thức chúng.

Biết được, tên quan xấu xa sai quân lính vào trong ngục lấy chiếc bút thần. Thế nhưng, khi tới nơi thì không thấy Mã Lương ở đâu cả, chỉ còn mỗi chiếc thang mà em vẽ đang dựa vào đó.

Tên quan sai người bắt em, nhưng cậu bé đã cao chạy xa bay cùng với con ngựa mà em vẽ ra.
Ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo ở làng nọ, tính tình hiền lành, thật thà, chất phác, chịu khó làm việc, ăn nói được mọi người nể nang, anh luôn biết giúp đỡ người khác nên được mọi người trong làng rất yêu quý.

Hằng ngày, anh lên núi, vào rừng đốn củi kiếm sống với cây rìu, cán tròn, bằng gỗ cứng, lưỡi rìu bằng thép sắc bén. Cây rìu không chỉ giúp anh kiếm sống, mà còn thân thiết với anh như người bạn.

Một ngày nọ, anh đang đốn củi, vì khúc cây khá to, không thể chặt đứt ngay được.

Anh vung tay mạnh đốn cây nhưng lỡ làm lưỡi rìu văng xuống sông.

Loay hoay cả buổi, nhìn xuống nước nhưng anh vẫn không biết cách nào để tìm lại lưỡi rìu, thì một cụ già xuất hiện. Râu tóc cụ bạc phơ, cụ mặc một chiếc áo choàng màu xanh, gương mặt hồng hào, hiền từ bước đến hỏi chuyện.

Anh tiều phu kể lại việc làm mất cái lưỡi rìu của mình, cụ già nhìn anh cảm thông và nói:
– Ta có thể vớt rìu giúp cháu, hãy đợi ở đây nhé.
– Thưa cụ, nước sâu như vậy làm sao cụ có thể giúp cháu được ạ?

Chàng trai vừa nói xong thì cụ để nguyên quần áo nhảy tủm xuống nước, ngụp lặn, mò tìm cái lưỡi rìu giúp anh.

Trong phút chốc, cụ giơ lên một cái rìu bằng vàng sáng rực, cụ hỏi:
– Đây có phải rìu của cháu không?

Anh tiều phu thật thà trả lời:
– Dạ thưa cụ, lưỡi rìu này không phải rìu của cháu.

Cụ già lại lặn ngụp xuống nước và mò tìm cái khác, lát sau cụ cầm một cái lưỡi rìu bằng bạc sáng lấp lánh quay lên:
– Thế cái này là lưỡi rìu quý báu của cháu chứ nhỉ? Cụ hỏi khẽ.

Lưỡi rìu
Lưỡi rìu
– Dạ thưa cụ, lưỡi rìu này là lần đầu tiên cháu nhìn thấy đấy ạ, cái lưỡi rìu của cháu là cái khác cụ ạ.

Cụ già nở nụ cười trìu mến rồi lại tiếp tục lặn xuống mò tìm. Một lúc sau, cụ giơ lên một cái lưỡi rìu bằng thép, anh tiều phu thấy là cái rìu của mình, mừng rõ vội reo hô:

– Đây là lưỡi rìu của cháu ạ, chính là nó rồi cụ ơi, cụ cho cháu xin ạ!

Cụ già bước lên bờ, vui mừng trao cho anh tiều phu lưỡi rìu bằng thép của anh, rồi tiếp tục trao tặng anh thêm hai cái lưỡi rìu lúc nãy cụ vớt được. Cụ nhìn anh tiều phu ánh mắt trìu mến, đôn hậu.

– Thưa cụ, cháu không dám nhận những lưỡi rìu này ạ. Nó không phải của cháu ạ. Chắc là ai đó đã đánh rơi nó như cháu.

– Đây là phần thưởng dành cho con. Dù con là người nghèo khổ nhưng thật thà, trung thực. Không vì vàng bạc mà con đánh rơi chính mình.

Anh tiều phu mừng rỡ, đưa tay đón nhận quà từ cụ già, vui sướng mấp máy nói:

– Cháu cảm ơn ông, cảm ơn ông!

Cụ già hài lòng đã biến mất từ bao giờ. Anh tiều phu nhận lại cái rìu vui sướng và kể từ đó, anh chăm chỉ đốn củi, làm việc siêng năng hơn, nhờ vậy mà ít lâu sau anh đã có cuộc sống sung túc, khấm khá hơn, anh nghĩ đến cụ già với lòng biết ơn khôn xiết.

Truyen co tich ” Lưỡi rìu” thật hay, chuyện đề cao giá trị phẩm chất thật thà của anh tiều phu, dù nhìn thấy vàng, thấy bạc, thấy lưỡi rìu tốt hơn, đáng giá hơn nhưng anh vẫn không sinh lòng tham lam, không nói dối.

Anh tiều phu có tấm lòng thật đáng quý phải không nào!
Ngày xửa ngày xưa trong khu rừng nọ có một con Cáo và một con Thỏ. Cáo có một ngôi nhà bằng băng, còn Thỏ có một ngôi nhà bằng gỗ. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan  ra thành nước, còn nhà Thỏ vẫn nguyên vẹn.

Cáo xin sang nhà Thỏ sưởi nhờ rồi đuổi luôn Thỏ ra ngoài.
Thỏ vừa đi vừa khóc.
Một lát sau Thỏ gặp bầy Chó. Bầy Chó hỏi Thỏ:
- Tại sao Thỏ khóc?
- Làm sao mà tôi không khóc được? Tôi có một ngôi nhà bằng gỗ, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng.

Mùa xuân đến nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. Hu, hu...
- Thỏ ơi , đừng khóc nữa - Bầy chó an ủi Thỏ - Chúng ta sẽ đuổi được Cáo đi, bầy Chó cùng Thỏ đi về nhà Thỏ. Bầy Chó nói:
- Gâu! Gâu! Gâu! Cáo cút ngay đi!

Cáo ngồi trên bệ lò sưởi nói vọng ra:
- Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác!

Bầy Chó sợ quá chạy mất. Thỏ ngồi dưới bụi cây và khóc. Một con Gấu đi qua, Gấu hỏi:
- Tại sao Thỏ khóc?
- Làm sao mà tôi không khóc được? Tôi có một ngồi nhà bằng gỗ, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan ra thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. Huuuu

- Thỏ ơi đừng khóc nữa? Gấu nói - Ta sẽ đuổi được Cáo đi!
- Không! Bác Gấu ơi, Bác không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi không được thì bác đuổi làm sao được?

- Ðuổi được chứ! Gấu nói giọng cương quyết. Gấu và Thỏ về đến nhà Thỏ, Gấu gầm lên :
- Cáo cút ngay!

Cáo ngồi trên bệ lò sưởi nói vọng ra:
- Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác!

Gấu sợ quá chạy mất.
Thỏ lại ngồi dưới bụi cây và khóc.

Một con gà trống mào đỏ đi qua, vai vác một cái hái. Gà trống thấy Thỏ khóc, bèn hỏi:
- Tại sao Thỏ khóc?
- Làm sao tôi không khóc được? Tôi có một ngôi nhà bằng gỗ, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng. Mùa xuân đến nhà Cáo tàn thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà. Hu, hu, hu...

- Ta về nhà đi, tôi sẽ đuổi được Cáo.
- Không! Anh không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi không được, Gấu đuổi mãi không được thì anh đuổi làm sao được!
- Thế mà tôi đuổi được đấy, nào đi!

Gà trống và Thỏ cùng về nhà Thỏ. Gà trống cất tiếng hát:
Cúc cù cu
Ta vác hái trên vai
Ði tìm cáo gian ác
Cáo ở đâu ra ngay !

Cáo sợ quá bảo:
- Tôi đang mặc quần áo.
Gà trống lại hát:
Cúc cù cu
Ta vác hái trên vai
Ði tìm cáo gian ác
Cáo ở đâu ra ngay!

Cáo nói:
- Cho... cho... tôi mặc áo bông đã!

Lần này thì gà quát lên:
Cúc cù cu
Ta vác hái trên vai
Ði tìm cáo gian ác
Cáo ở đâu ra ngay!

Cáo từ trong nhà gỗ nhảy vọt ra, chạy biến vào rừng.

Từ đó, Thỏ lại được sống trong ngôi nhà của mình. Và Gà trống trở thành bạn thân thiết của Thỏ.
Có một chú Mèo được mệnh danh là sát Chuột có tên Rodilardus.

Chú khiến cho lũ Chuột thất điên bát đảo, đến mức người ta chẳng thấy mống nào, như thể chúng đã chui hết vào bóng tối vĩnh cửu cả. Còn một vài con sống sót cũng chẳng dám ló đầu ra khỏi hang, thế nên Chuột nào Chuột nấy phải chịu đói meo.

Mỗi khi bóng Rodilardus ngang qua hang của chúng thì chú ta chẳng khác nào một hung thần ác quỷ chứ chẳng còn là một con Mèo bình thường nữa.

Một ngày nọ, Mèo ta leo lên mái cao và xa nhà để tìm bạn tình. Trong lúc chú ta đang rầm rĩ với bạn gái thì đám Chuột còn lại đang cư ngụ trong nhà mở cuộc họp trong xó.

Ngay khi khai mạc, cụ trùm nhà Chuột xưa nay vốn thận trọng nhất đưa ra ý kiến, dù sớm hay muộn cũng phải đeo một chiếc chuông nhỏ vào cổ Rodilardus, chỉ thế mỗi bước đi của hắn chuông sẽ rung và Chuột sẽ trốn xuống đất.

Ai cũng đồng ý với ý kiến của cụ trùm. Nhưng điều khó khăn làm ai cũng băn khoăn là làm sao đeo được chuông. Một kẻ nói:
- Tôi chẳng làm việc đó đâu. Tôi đâu có ngốc nghếch đến thế.

Kẻ khác thêm vào:
- Tôi không biết làm đâu. Tôi còn không biết phải làm gì nữa kia.

Thế là cả bọn tản đi.

Vậy là rốt cuộc Chuột muôn đời vẫn cứ sợ Mèo.

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho.

Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn.

Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng.

Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên mép. Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều như thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm.

Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được.

Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi.

Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào, thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp.

Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào.

Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Ha ha, cuối cùng thì cũng phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy.

Thích chí quá, Cáo ta tự đắc:
– Không có việc gì có thể làm khó ta được, ha ha!

Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên, nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được.

Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói:
– Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi.

Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả. Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.
Trong một khu rừng nọ có hai con dê sinh sống, một con dê trắng, một con dê đen. Dê trắng sống cuộc đời sung sướng, có kẻ hầu người hạ.Khi tắm nó cũng có người phục vụ:

– Giúp việc đâu, đến đây mau lên,con voi là giúp việc cho dê mau chóng chạy đến.Thế ngươi không định phục vụ ta tắm vòi hoa sen hay sao? Chẳng lẽ ngày nào ta cũng phải nhắc hay sao? Từ mai mỗi khi ta tắm ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng trước, đã hiểu chưa?

– Vâng, tôi hiểu thưa ngài!

– Hãy phun nước đi!

Con voi lấy vòi hút nước và phun lên người dê trắng phục vụ nó tắm,nó rất thích tắm kiểu này.Trong khi đó dê đen chăm chỉ tập thể thao cho khỏe mạnh và minh mẫn, ngày nào nó cũng tập tành. Nó ăn sáng với sữa và trứng.

Trong khu rừng, có hai quả núi nối với nhau bằng một cái cầu treo, bắc qua con sông. Cái cầu treo hẹp đến nỗi hai người không thể qua cầu cùng một lúc được. Một ngày kia, dê trắng muốn đi chơi.Nó gọi người hầu:

– Hãy chuẩn bị xe ngựa cho ta, ta muốn dạo chơi một lát.

– Vâng thưa ngài, tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng

Dê trắng lên xe ngựa đi dạo, nó ngồi khoan khoái ngắm cảnh trên cỗ xe do ngươi hầu kéo đi. Chúng đi đến cây cầu treo bắc qua sông.

Dê trắng ngồi chễm trệ trên xe, nó nhìn sang đầu cầu bên kia.Hóa ra dê đen cũng đang di dạo, nó ngồi trên cỗ xe do người hầu kéo, đang ở trên đầu cầu bên kia.

Dê đen nói "Hãy chờ chút, để tôi sang trước"

Dê trắng không chịu "Hãy để ta sang trước. Ta đang vội đây"

Dê đen đáp: "Ta không có thời gian đâu"

Dê trắng đáp lại "Kệ ngươi, ta sẽ không nhường đâu"

Cả hai con dê không con nào chịu nhường cả

– Hãy lùi lại để ta qua trước

– Còn lâu ta mới chịu lùi

Chúng cứ cho xe đi tiếp ra giữa cầu. Hai con dê hầu cận sợ hãi.Con dê trắng nói: "Hãy để ta xuống, xem ai sẽ thắng nhé".Hai con dê cãi nhau gay gắt, không con nào chịu con nào cả.

Chúng tức quá nên lao vào húc nhau, húc không ngừng nghỉ.Hai con dê hầu cận chỉ dám đứng nhìn không dám vào can.Hai con dê húc nhau hăng quá nên chúng rơi xuống dưới sông. Vì dòng sông sâu và nước chảy xiết quá nên cả hai con đều bị chết đuối.
Ngày xửa ngày xưa, lâu lắm rồi, hằng ngày có bác nông dân ra đồng cùng với con trâu của mình.

Rồi một hôm có một con cọp từ trong rừng sâu đi ra, thấy bác nông dân và con trâu đang cày dưới ruộng.

Trâu cặm cụi đi từng bước, làm việc rất chăm chỉ, và mệt nhọc, nhưng cứ đều đặn, thỉnh thoảng Trâu lại bị bác nông dân quất một roi vào mông.

Cọp ta rình từ xa và lấy làm ngạc nhiên lắm, trong bụng nhất định tìm hiểu cho ra lý do tại sao Trâu làm việc siêng năng như vậy mà vẫn phải ăn đòn roi.

Chờ đến trưa, bác nông dân nghỉ và mở cày ra khỏi Trâu, Cọp liền đi lại gần Trâu hỏi:
- Này Trâu, trông anh khỏe thế, sao lại để cho lão già kia đánh đập khổ đau như vậy?

Trâu thong thả trả lời khe khẽ vào tai Cọp:
- Ông ấy là chủ của tôi,  là Người, Cọp hiểu không. Chủ tôi tuy trông có phần nhỏ con, nhưng vì là Người nên có trí khôn, anh Cọp ạ!

Cọp không hiểu, tò mò hỏi thêm:
- Trí khôn là cái gì? Nó như thế nào?

Trâu không biết giải thích ra sao, đành trả lời qua loa cho xong:
- Đây là điều bí mật, trí khôn là trí khôn, chứ còn là cái gì nữa? Muốn biết rõ thì lại hỏi trực tiếp Người ấy!

Nghe vậy, Cọp thong dong rảo bước lại gần chỗ bác nông dân và rụt rè hỏi:
- Tôi nghe Trâu nói Ông có trí khôn. Vậy trí khôn của Ông để ở đâu, lấy ra cho tôi xem một chút có được không?

Bác nông dân suy nghĩ một hồi rồi đáp:
- À, đúng rồi, trí khôn tôi có nhiều lắm, mà bữa nay phải làm ruộng, nên tôi cất trí khôn ở nhà rồi. Ðể tôi về lấy cho Cọp xem nghen. Nếu Cọp thích, tôi sẽ cho Cọp thử một ít.

Được bác nông dân mời mọc như vậy, Cọp mừng lắm và nói với bác nông dân rằng: "Ông về nhà nhanh nhanh lên để lấy trí khôn ra cho tôi xem ra sao?".

Bác nông dân đồng ý, giả bộ rảo bước định đi, rồi làm như sực nhớ ra điều gì, bác bèn nói với Cọp:
- Này Cọp à, vì chúng ta mới quen nhau, e rằng nếu tôi đi khỏi đây, lỡ Cọp ăn mất trâu của tôi thì sao?

Cọp đang băn khoăn chưa biết trả lời thế nào thì bác nông dân liền nói tiếp:
- Tôi nói cho Cọp nghe, hãy đồng ý như vầy nhé: Cọp chịu khó để tôi buộc tạm vào gốc cây này, một lát thôi, tôi sẽ chạy về nhà thật nhanh và đem trí khôn ra liền. Vì như vậy tôi mới yên tâm không sợ Cọp ăn Trâu của tôi.

Vì muốn nhanh chóng được xem trí khôn ra sao, Cọp nhận lời ngay lập tức. Bác nông dân bèn lấy dây thừng trói Cọp thật chặt vào một gốc cây.

Xong xuôi bác cẩn thận lấy rơm quấn đầy xung quanh toàn thân Cọp, sau đó châm lửa đốt và nói lớn rằng:
- Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!

Cọp bị cháy, nóng quá cố gắng vẫy vùng. Trâu thấy vậy thích thú quá, lên cơn cười rũ rượi, ngả nghiêng, không may răng trên va trúng vào khối đá rất cứng gần đó làm gãy hết nguyên hàm trên, không còn một chiếc nào cả.

Lửa vẫn cháy, mãi tới khi cháy sâu tới trong, làm dây thừng cột Cọp bị đứt, Cọp vội vã và cố gắng dùng sức di chuyển qua lại để đứng lên, rồi với sức lực còn lại, nó ba chân bốn cẳng chạy thẳng một mạch vào rừng sâu, không dám ngoái nhìn lại.

Kể từ đó, Cọp sinh ra con nào trên mình cũng có những vằn sọc đen, vốn là dấu tích những vết đốt cháy của Người, còn Trâu thì con nào cũng không có răng ở hàm trên cả.

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng nọ, có một Gấu mẹ đã già và hai chú gấu con sống với nhau.

Một hôm hai chú Gấu thưa với mẹ:

– Thưa mẹ, hai chúng con đã khôn lớn, xin mẹ cho chúng con tự đi kiếm thức ăn.

Gấu mẹ ôm lấy hai con, ân cần căn dặn mọi điều. Hai Gấu con từ biệt mẹ ra đi. Chúng đi mãi mà vẫn chưa tìm được thứ gì để ăn, trong khi bụng đã đói meo.

Bỗng ngay trên đường đi có một miếng phó mát lớn. Thật là sung sướng. Hai chú Gấu con cùng vồ lấy, định chia thành hai phần đều nhau. Nhưng hễ chú này định bẻ làm đôi thì chú kia giật lại vì sợ chiếm mất phần hơn. Miếng ăn trước mặt, lòng tham nổi lên, hai anh em quên cả lời mẹ dặn.

Hai chú Gấu đầu tiên còn cãi nhau, về sau lớn tiếng tranh giành kịch liệt. Vừa lúc ấy, một con Cáo già đi tới. Cáo hỏi:

Hai cậu làm gì mà ỏm tỏi thế?

Hai chú Gấu con kể lại chuyện rắc rối về việc chia phó mát.

Cáo già nói:

– Chuyện ấy có gì mà rắc rối. Đưa đây, tôi chia hộ cho thật đều nhau. Cậu em sẽ được một phần bằng phần của cậu anh.

Hai anh em gấu mừng rỡ reo lên:

– Thế thì hay quá! Bác chia hộ cho.

Cáo cầm lấy miếng phó mát bẻ làm đôi. Nhưng nó cố ý bẻ thành hai phần to, nhỏ khác nhau rõ rệt.

Hai chú Gấu cùng vội vàng nói:

– Miếng này to hơn rồi!

Cáo già bình thản đáp:

– Không hề gì! Nếu miếng này to tôi sẽ sửa lại ngay thôi mà!

Nói xong, Cáo đưa phần to lên mồm cắn một miếng rõ to rồi nhai ngấu nghiến.

Phần to trở thành phần nhỏ. Hai Gấu con lại kêu lên:

– Hai phần này lại không bằng nhau rồi!

Cáo già liếc mắt nhìn hai chú Gấu ra vẻ thông cảm:

Không sao, không sao, tôi sửa lại cho đều ngay.

Cáo lại há mồm ngoạm một miếng khá lớn ở phần to. Phần to lại hoá nhỏ hơn. Hai chú Gấu con lại hậm hực gào lên:

– Lại không đều! Hai phần vẫn không đều!

Cáo liếm mép rồi an ủi hai chú Gấu con:

– Được rồi, được rồi, chỉ cần sửa lại một tí là hai phần đều nhau thôi.

Cứ như vậy, Cáo chén hết miếng này đến miếng khác. Hai chú Gấu con thèm nhỏ dãi, cứ hếch mũi lên xem phần nào to hơn, phần nào nhỏ hơn.

Cáo chén no bụng rồi mới chia cho hai phần đều nhau. Và lúc bấy giờ thì mỗi phần chỉ còn là một mẩu bé tí.

Cáo nói:

– Xong rồi, bây giờ thì hai phần tuy bé nhưng rất đều nhau đấy! Chúc hai cậu ăn ngon và đừng có tranh nhau nữa.

Cáo cười khì khì, ve vẩy đuôi và chuồn thẳng.

Bài học: Hai anh em phải biết nhường nhịn và thương yêu nhau bé nhé. Nếu chỉ biết tranh giành nhau thì sẽ bị kẻ xấu lợi dụng như Cáo già trong câu chuyện đấy.
Ngày xưa, có một con khỉ sống trong một khu rừng gần bờ sông nọ. Như những anh em khác của mình, khỉ con rất thích sống trên cây để có thể đu từ cành này sang cành khác.
Trong các loại cây trong rừng, nó thích nhất là cây dừa.
Mỗi ngày, nó trèo lên cây hái những trái dừa và ném mạnh chúng xuống đất cho đến khi vỡ ra. Lúc đó, khỉ con có thể uống nước dừa thơm ngon và ăn cơm dừa trắng ngọt.

Một ngày nọ, khỉ con nằm trên cây ngắm dòng sông đang chảy phía dưới. Nó nhìn lũ cá đang bơi trong nước và nghĩ sẽ thật tuyệt vời nếu có vài con cá cho bữa tối của mình.
“Ước gì mình bắt được vài con cá. ” — Nó nghĩ. — “Nhưng mình không biết phải làm sao. Lũ cá không đứng yên trên cây như những trải dừa

Đúng lúc ấy, con khỉ nhìn thấy hai người đàn ông đi dọc bờ sông. Cả hai đang vác một cái lưới lớn.
“Ô! Hay đây. Không biết họ làm gì với cái lưới nhỉ? ” — Con khỉ thắc mắc.
“Có lẽ cái lưới này dùng để chơi một trò chơi nào đó, chẳng hạn như đá bóng hoặc quần vợt chăng? ” – Con khỉ chăm chú quan sát hành động của hai người đàn ông.
Một người lội xuống sông và kéo cái lưới sang bờ bên kia.
Khi nhìn thấy cách làm này, con khỉ nhận ra đây chẳng phải là một trò chơi gì cả.
Cái lưới được dùng để bắt cá. Thật là một ý hay!
Người đàn ông đã băng qua sông cột một đầu lưới vào một cái cây. Sau đó, ông quay trở lại bên này sông, nói với người bạn của mình:
– Chúng mình sẽ bắt được nhiều cá. – Rồi họ cùng đi đến bóng râm gần đó để nghỉ chân.
“Mình cũng nên thử mới được! ” — Con khỉ nhủ thầm và nhảy khỏi cây. “Tại sao mình lại không nghĩ ra trước nhỉ? Tất cả mình cần chỉ là một cái lưới thôi mà. Rồi mình sẽ có cá cho bữa tối ngay thôi! ” . Thế là nó đi tìm cái lưới.
Con khỉ nhớ đến túp lều cũ ở gần bờ sông và quyết định chạy tới đó tìm. Một lúc sau, nó tìm thấy một chiếc lưới cũ và kéo chiếc lưới về cái cây của mình. Dù cái lưới rất nặng nhưng khỉ con chẳng bận tâm vì nó đang rất háo hức về việc bắt cá cho buổi tối.
Khi trở lại cái cây của mình, nó cố làm theo những gì hai người đàn ông đã làm. Nó cột một đầu lưới vào cành cây và rồi nhảy xuống nước cùng với đầu còn lại của chiếc lưới.

Thật là một con khỉ tội nghiệp! Nó không thể bơi với cái lưới nặng trĩu trong tay. Cái lưới quấn khắp người nó. Khỉ con cố sức vùng vẫy nhưng không được.
Đúng lúc ấy, hai người đàn ông lúc nãy quay lại.
– Nhìn kìa! – Một người kêu lên. – Có con cá lông lá to đùng đang bị mắc vào lưới kìa! Anh có thấy con nào giống như thế không?
Họ phì cười rồi kéo khỉ con tội nghiệp lên bờ.
Một người nói:
– Hãy nhớ này, có nhiều cách để bắt cá lắm đấy. Nhưng ngươi hãy học trước rồi hãy thử nhé.
Nói đoạn, họ bước đến kiểm tra cái lưới của mình.
Khỉ con quay trở lại cái cây của mình, tự nhủ:
“Mình không thạo bắt cá. Từ nay mình sẽ chỉ hái những trái dừa thôi!
Và kể từ ngày ấy trở đi, nó chẳng bao giờ bắt cá nữa!

Đọc nhiều nhất

Lượt truy cập