Showing posts with label Ngụ ngôn La Fontaine. Show all posts
Showing posts with label Ngụ ngôn La Fontaine. Show all posts

Sunday, September 11, 2016

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một giọt nước nào. Mệt quá, nó đậu xuống cành cây nghỉ. Nó nhìn quanh và bỗng thấy một cái bình ở dưới một gốc cây.
Khi tới gần, nó mới phát hiện ra rằng cái bình có chứa rất ít nước, và nó không thể chạm mỏ đến gần đáy mà uống được. Nó thử đủ cách để thò mỏ được đến mặt nước, nhưng mọi cố gắng của nó đều thất bại.

Nhìn chung quanh, quạ thấy những viên sỏi nhỏ nằm lay lắt ở gần đấy. Lập tức, nó dùng mỏ gắp một viên sỏi thả vào bình. Cứ như vậy, nó gắp những viên sỏi khác và tiếp tục thả vào bình.

Chẳng bao lâu, nước đã dâng lên đến miệng bình. Giờ thì nó có thể thò mỏ vào để uống. Quạ rất vui sướng khi nhìn thấy công sức của mình đã có kết quả. Quạ uống thỏa thích những giọt nước mát ngọt rồi bay lên cây nghỉ ngơi.
Có một chú Mèo được mệnh danh là sát Chuột có tên Rodilardus.

Chú khiến cho lũ Chuột thất điên bát đảo, đến mức người ta chẳng thấy mống nào, như thể chúng đã chui hết vào bóng tối vĩnh cửu cả. Còn một vài con sống sót cũng chẳng dám ló đầu ra khỏi hang, thế nên Chuột nào Chuột nấy phải chịu đói meo.

Mỗi khi bóng Rodilardus ngang qua hang của chúng thì chú ta chẳng khác nào một hung thần ác quỷ chứ chẳng còn là một con Mèo bình thường nữa.

Một ngày nọ, Mèo ta leo lên mái cao và xa nhà để tìm bạn tình. Trong lúc chú ta đang rầm rĩ với bạn gái thì đám Chuột còn lại đang cư ngụ trong nhà mở cuộc họp trong xó.

Ngay khi khai mạc, cụ trùm nhà Chuột xưa nay vốn thận trọng nhất đưa ra ý kiến, dù sớm hay muộn cũng phải đeo một chiếc chuông nhỏ vào cổ Rodilardus, chỉ thế mỗi bước đi của hắn chuông sẽ rung và Chuột sẽ trốn xuống đất.

Ai cũng đồng ý với ý kiến của cụ trùm. Nhưng điều khó khăn làm ai cũng băn khoăn là làm sao đeo được chuông. Một kẻ nói:
- Tôi chẳng làm việc đó đâu. Tôi đâu có ngốc nghếch đến thế.

Kẻ khác thêm vào:
- Tôi không biết làm đâu. Tôi còn không biết phải làm gì nữa kia.

Thế là cả bọn tản đi.

Vậy là rốt cuộc Chuột muôn đời vẫn cứ sợ Mèo.

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho.

Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn.

Những chùm nho này khiến người ta thèm thuồng.

Cáo thèm tới mức nước bọt cứ trào ra hai bên mép. Cáo ta nhìn trước ngó sau thấy chẳng có ai, nho lại nhiều như thế này, cũng muốn chén ngay mấy chùm.

Cáo đứng thẳng người, vươn tay hái nho. Nhưng giàn nho thì cao quá, Cáo ta dù có vươn người đến đâu cũng không thể tới được.

Cáo nhanh trí nghĩ ra một cách, thử nhảy lên xem sao nhưng cố lắm cũng chỉ với tới lá nho mà thôi.

Cáo ta không đành lòng rời khỏi vườn nho khi chưa chén được quả nào, thế là nó lượn mấy vòng quanh vườn, cuối cùng cũng phát hiện ra một cây nho khá thấp.

Cáo ta lại nhảy lên, không tới được chùm nho, lại gắng sức nhảy lên lần nữa, vẫn không hái được quả nho nào.

Cáo ta lại lượn xung quanh giàn nho. Ha ha, cuối cùng thì cũng phát hiện ra một chùm nho còn thấp hơn chùm lúc nãy.

Thích chí quá, Cáo ta tự đắc:
– Không có việc gì có thể làm khó ta được, ha ha!

Nước dãi trong cổ họng cứ trào ra, lùi lại mấy bước lấy đà, Cáo nhảy lên, nhưng hỡi ôi, vẫn chẳng với tới được.

Cáo ta dù có làm thế nào cũng không thể hái được nho, thở đánh thượt một cái rồi nói:
– Làm sao mà mình lại cứ phải cố ăn mấy cái chùm nho này nhỉ? Vỏ thì xanh thế, chắc chắn là chưa chín rồi.

Không biết chừng còn vừa chua vừa chát, không nuốt được, có khi còn phải nhổ ra, đúng là chả ra làm sao cả. Nói xong, Cáo rầu rĩ rời khỏi vườn nho.

Đọc nhiều nhất

Lượt truy cập